Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2013

Chút "cảm" Lan Lăng Vương (Lan Ling Wang)


Xem đi xem lại bộ phim này có lẽ cũng đã cả chục lần, thường xem đi xem lại những đoạn mà mình thích nhất. Đã tự nhủ rằng sẽ viết một bài cảm nhận về phim, nhưng có lẽ nói là cảm nhận thôi thì chưa đủ, mà thực sự mình đã "cảm" bộ phim này.
Từng nhân vật được khắc họa một cách tuyệt mĩ không chỉ là vẻ đẹp bên ngoài mà còn là sự xuất sắc của diễn viên. Riêng ánh mắt và biểu cảm gương mặt của Phùng Thiệu Phong khi diễn Lan Lăng Vương có lẽ là điều mà mình cảm thấy yêu nhất và nhớ nhất. Mình thực sự đã "yêu" một Lan Lăng Vương như thế, oai dũng ngoài chiến trường, dịu dàng bên người yêu, lúc mạnh mẽ và chín chắn, lúc lại cực kì trẻ con và đáng yêu đến mức ngốc nghếch. Lan Lăng Vương mà Phùng Thiệu Phong thể hiện trong phim thực sự rất đa dạng chứ không chỉ là một chàng tướng quân, một vị vương gia. Chàng có tất cả cảm xúc của một nam nhân lần đầu thật sự bị động lòng sâu sắc vì một người con gái <3 Chàng biết yêu, biết giận, biết ghen, biết làm nũng, biết bày trò, biết chăm sóc, biết tâm ý của người mình thương yêu, chàng luôn quan tâm tới cảm nghĩ của Tuyết Vũ, luôn lo lắng cho nàng, luôn muốn bảo vệ nàng dù phả hi sinh cả tính mạng (dù thực sự tôi nghĩ chàng quá ngốc!). Với một người tài đức vẹn toàn như vậy mà phải làm quân thần dưới trướng của những kẻ vô dụng như Hoàng đế Cao Vĩ thì thật sự quá lãng phí! Xem phim xong tôi vẫn cứ trách, giá mà chàng đứng lên giành lấy giang sơn, thì có lẽ phim đã không có một kết cục buồn thảm như thế. Nhưng vì tuân theo lịch sử, mà nước mắt của biết bao nhiêu khán giả lại một lần nữa phải rơi, và trong đó có tôi!

Dương Tuyết Vũ - vốn là một nhân vật hư cấu trong lịch sử. Sự xuất hiện của nàng đã làm thay đổi số mệnh của Lan Lăng Vương. Một Dương Tuyết Vũ - từ khi sinh ra đã rời xa thế tục, ẩn mình trong ngôi làng của Vu tộc cùng với bà nội, vốn là người thừa kế duy nhất khả năng nhìn thấu tương lai. Nàng đam mê khám phá, chế tạo những điều mới lạ và thật sự là một cô gái có tấm lòng lương thiện, tâm hồn trong sáng như tuyết. Tên của nàng cũng có nghĩa là cơn mưa tuyết đến từ bầu trời và nàng được gọi là Thiên nữ. Đối với tôi, nàng thực sự là một Thiên nữ chẳng phải bởi nàng có phép màu mà chính là từ con người và tấm lòng nàng - xứng đáng là một Thiên nữ được vạn người yêu quý. Chưa có một bộ phim nào mà khiến tôi yêu toàn bộ các nhân vật chính trong đó như Lan Lăng Vương. Thường khi xem phim, chỉ nam chính hoặc nữ chính khiến tôi thật sự yêu quý, người còn lại tôi sẽ vẫn cảm thấy có gì đó không xứng. Nhưng với Lan Lăng Vương, tình yêu của hai người quá trọn vẹn khiến con người hay phán xét chê bai như tôi chẳng hề có lấy một milimet để chen vào.
Có chăng chỉ là tôi tiếc, tiếc cho Vũ Văn Ung mà thôi.
Chàng - Vũ Văn Ung - Hoàng đế Chu quốc, một người trí-dũng-mưu-tình đều vẹn toàn. Tình yêu của Vũ Văn Ung đối với Dương Tuyết Vũ trong phim khiến người xem vừa ngưỡng mộ vừa đau xót. Khi nhìn thấy chàng không ngại tính mạng đi tìm thuốc cho Tuyết Vũ dù người cũng đang bị thương hay khi chàng không chút do dự sẵn sàng tự chém mình để cứu Tuyết Vũ, trái tim tôi như đau thắt lại. Ánh mắt cương quyết lúc ấy của Vũ Văn Ung cũng sắc nét và sâu rộng như tình yêu của chàng, một tình yêu đầy cao thượng. Biết lấy từ ngữ như thế nào để miêu tả được hết cảm xúc của tôi đối với tình yêu ấy, sự ngưỡng mộ đối với con người ấy. Chàng có lẽ là người khiến tôi nuối tiếc nhất trong phim chứ không phải Cao Trường Cung. Một vị hoàng đế anh minh, mưu trí hơn người lại cũng là một người chú, người cha có tình cảm hết mực. Hãy cứ nhìn sự yêu thương của chàng cho Trinh Nhi thì biết chàng sẽ là một người cha tốt như thế nào. Chỉ tiếc, Dương Tuyết Vũ đã dành hết tình cảm cho Lan Lăng Vương mà không thể nhìn thấy tình yêu của chàng mà thôi.
Ba con người ấy đã khắc họa một cách sống động và đầy cảm xúc tình yêu trong Lan Lăng Vương theo cái cách mà tôi nghĩ là đã chạm tới được sâu thẳm trái tim của người xem. Là do tôi qua đa cảm, hay thực sự bộ phim đã khiến trái tim tôi thổn thức không yên bao ngày qua? Mỗi khi trong tôi cảm thấy cần được xoa dịu bởi những điều đẹp đẽ, tôi lại tìm đến với Lan Lăng Vương chỉ để nhìn thấy ánh mắt trìu mến của Tứ gia dành cho Tuyết Vũ, những giây phút hạnh phúc ngắn ngủi mà đôi uyên ương được ở bên nhau. Và lúc ấy tôi thầm ước, giá như những điều tốt đẹp ấy cứ tiếp diễn mãi mãi.
                                                      
Ở đây tôi không nhắc đến Trịnh Nhi, nhân vật đã và sẽ gây nên cái kết bi thảm cho Lan Lăng Vương, không phải bởi vì cô ấy là nhân vật phản diện hay cô ấy ác độc, chỉ đơn giản bởi vì tình yêu của cô gái ấy nhuốm một màu sắc của sự ích kỷ, của độc chiếm, của dã tâm và tranh giành, bất chấp thủ đoạn để đoạt được điều mà mình muốn. Nên tôi sẽ không nhắc đến tình yêu ấy trong bài viết này.
Kết
Lan Lăng Vương có lẽ sẽ là một bộ phim mà tôi sẽ còn tiếp tục xem đi xem lại nhiều lần nữa bởi những cảm xúc chân thực hiếm có mà nó mang lại. Bộ phim thật sự là một gia vị sống động cho cuộc sống, đem tới những cung bậc cảm xúc mãnh liệt cho người xem, cũng mang đến nhiều bài học đáng quý và một bức tranh đầy mê hoặc và cuốn hút về một câu chuyện lịch sử đầy màu sắc huyền bí. 
To be continued...
P/s: Dở dở ương ương, nhiều đường khó nói...



Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

Tản mạn ngày gió mùa...

À uh thì cũng lâu rồi chẳng viết được 1 cái entry nào ra hồn nhỉ :D Tự nói thế với bản thân. Nhiều khi có vô vàn điều muốn viết nhưng rồi lại thôi vì nhiều lí do. Đi làm về nhà muộn, nghỉ ngơi thư giãn một lúc là tới giờ đi ngủ, và thế là những dòng cảm xúc cũng cứ thế trôi qua...

Đã qua lâu rồi cái thời cứ có chút cảm xúc gì là lại quăng ngay lên blog. Đầy nỗi niềm, đầy cảm xúc... Giờ có lẽ tinh thần cũng trầm lắng hơn.
Vẫn là con bé ngày nào đầy nông nổi, nhiều vụng dại, không ít lần chỉ vì hấp tấp mà tự gây khốn khó cho bản thân mình - nhưng cũng đã trưởng thành hơn nhiều.
Lắm lúc chẳng muốn nghĩ nhiều, chỉ mong được sống đơn giản một chút, tự do như cánh chim trời, được sống và làm việc đúng với đam mê, được yêu thương và có người để yêu thương lại.
Lắm lúc thèm những giây phút tạm rỗng đầu, thèm lắm những giấc ngủ tràn căng không mộng mị, không lo nghĩ. Khổ nỗi con người lại luôn là đứa nghĩ nhiều, nghĩ lắm, nghĩ lung tung. Biết vậy ấy, mà có bỏ được đâu... Haizzz
Hôm nay gió mùa nhỉ, chả biết, nghe nói sao thì biết vậy :D
Cái tiêu đề cũng chỉ là vin vào cho có cái tiêu đề, chứ mình luôn tắc ở khoản đặt tiêu đề lắm.
Rảnh rảnh, mà thực ra dạo này không có lúc nào thật sự rảnh. Dạo này luôn quay cuồng trong cái gọi là "đi tìm sự cân bằng" - công việc, gia đình, tình yêu, đồng nghiệp, bạn bè và bản thân. Quá nhiều mối quan hệ, có cả những mối quan hệ thân thiết mà lâu nay mình tạm thời chưa thể chăm sóc. Một tuần luôn trôi qua thực sự quá nhanh, cảm giác chưa làm được gì mấy... cũng bởi vì mình chưa từng hài lòng với kết quả do bản thân tạo ra.
Vốn biết vẫn chỉ là lính mới khi bước vào nghề, liệu mình đang có quá ép bản thân hay không?
Không được, phải cố gắng, cố gắng hơn nhiều nhiều nhiều nữa....
Chẹp, kể ra mà không buồn ngủ quá thì mình sẽ còn viết tiếp. Khả năng viết lung tung của mình thì cũng khá lắm chứ chả đùa đâu :P :))
Đóng bút./.

Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013

Thời gian

Tôi muốn tắt nắng đi cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại cho hương đừng bay đi...

Cả một cuộc đời người, có lẽ, thời trẻ chính là khoảng thời gian để lại nhiều ấn tượng nhất, mong nhớ nhất. Khi đã già, người ta thường hoài niệm lại những chuyện thời còn trẻ, để tiếc nuối, để nhớ nhung, để trầm mặc và có lẽ để nhớ lại những khao khát một thời.
Có những điều mà khi tuổi trẻ đi qua sẽ chẳng còn cơ hội làm lại một lần nữa. Ai cũng biết điều đó.
Tôi, một cô gái 23 tuổi đời, đôi khi, vẫn luôn nhìn đời qua lăng kính của một đứa trẻ, rất ngây ngô và phạm nhiều lỗi lầm. Nhưng cuộc sống của tôi vẫn vui, tôi sống từng ngày trọn vẹn. Tôi luôn luyến tiếc và từ những luyến tiếc, tôi có thêm động lực để tiếp tục làm những cái mà đang làm tôi trăn trở.
Thế giới quan của tôi có lẽ là một thế giới kì quặc. Khi những tiêu chuẩn của mọi người không phải của tôi, còn những quy tắc của tôi chẳng phải của mọi người. Tôi tự thấy mình kì quặc, hơi ngố, dại khờ và ngông nghênh. Tâm hồn tôi là 2 mảng sáng tối, nơi tôi luôn đấu tranh với những mâu thuẫn của riêng mình. Dạo này, mâu thuẫn của tôi là thời gian.
Thời gian trôi thật sự rất nhanh, giờ thì tôi luôn thấy như vậy. Nhiều lúc tôi chỉ muốn gắn cho nó 1 cái phanh thật lớn mong nó có thể hãm được thời gian đôi phần. Nhìn thẳng vào sự thật thì có lẽ tôi không phải là một đứa tận dụng thời gian hiệu quả, tôi vẫn hay dành thời gian làm những thứ của riêng mình thay vì chuyên tâm giải quyết công việc, sắp xếp việc học tiếng Anh, đọc sách và trở thành siêu nhân.
Dạo này tôi thấy mình kém đi nhiều về độ nhạy bén của đầu óc. Làm việc trong một trạng thái hơi mơ hồ vì chuyên môn và kinh nghiệm đều chưa có nhiều. Lắm lúc máu lười lại nổi lên, tôi chỉ muốn trẻ lại để chỉ phải học và hàng ngày có thể xem phim hoạt hình, không phải suy nghĩ quá nhiều như một con dở.
Nói là suy nghĩ nhiều, nhưng suy nghĩ càng nhiều mà nghĩ quẩn thì mọi thứ chỉ càng rối hơn. Nếu tôi là tuýp người "straight forward" (tôi tự đặt tên cho tuýp người đó như vậy) thì thật sự đã chẳng có gì để nói, không cần suy nghĩ quá phức tạp, chỉ cần tập trung và cố gắng, tự nhủ "ngày hôm nay mình làm như thế là chưa được, ngày mai mình phải cố gắng hơn". Thế, mọi chuyện sẽ đơn giản và hiệu quả hơn rất nhiều.
Dạo này tôi phát điên với việc không có thời gian học tiếng Anh, phát điên hơn với việc tôi lười học tiếng Anh và cực kì điên với chính bản thân mình. So laim.
Kì nghỉ mùng 2-9, tôi tự nhủ sẽ đọc xong quyển sách về PR, chuẩn bị xong 1 số tài liệu cho event sắp tới mà tôi sẽ tổ chức. Tôi rất lo lắng, vì đây là lần đầu tiên và tôi sợ nó sẽ không đạt được hiệu quả như tôi mong muốn. Thế mà tôi cứ để 1 số việc ở nhà như chơi với các cháu, giúp mẹ vài việc và ngủ cuốn tôi đi luôn. Việc duy nhất mà tôi làm được có lẽ là chăm chút cho 2 cái fanpage mà tôi đang làm content. Haizzz
Tôi thích làm PR, tôi khẳng định. Nhưng tôi đang lười nâng cao chuyên môn cho chính mình.
Chấn chỉnh bản thân thôi. Tôi cần điều đó.
God bless me.
P/s: Hải Phòng, nghỉ lễ mùng 2-9 và trời đang mưa.

Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2013

Love is so complicated...

Cái câu,,, theo tình thì tình trốn, trốn tình thì tình theo chắc cũng đúng đến 80% đấy nhỉ :)) Vì thi thoảng tình cũng quay lại nhìn mình --> Và thế là mình yêu nhau.
Vẫn là câu chuyện tình yêu muôn thuở,,,
Những trái tim khuyết nửa luôn mê mải đi tìm một mảnh ghép phù hợp cho riêng mình ,,, để thoát khỏi sự cô đơn đến chống chếnh cõi lòng.
Và rằng có khi chỉ là trong khoảnh khắc, ta đã để vuột mất thứ thật sự dành cho mình mà lại mải chạy theo một thứ ảo ảnh lạnh lẽo, le lói đầy mông lung.
Trái tim đôi khi quá mù quáng khiến lý trí chẳng thể định vị nổi cái gì thật sự là thích hợp.
Để rồi môt ngày khi nó phát hiện ra mình sai, thì trái tim đã chi chít những vết thương chằng chéo...
Cái gì là của mình, sẽ đến với mình rất tự nhiên, mà chẳng hề gượng ép hay giả dối. Hãy cứ cười lên,,, vì điều ấy nhất định sẽ tới...
Sự cô đơn, là một thứ đáng sợ. Nó có thể khiến con người ta phát điên, rồi vớ tạm cái gì đó, lắp vào tim mình, gượng cười và giả vờ như nó phù hợp, để rồi những chiếc răng cưa cứ cứa đều vào tim, ứa máu.
Đừng để đánh lừa bởi sự cô đơn. Nhớ nhé! Đừng bao giờ!
....


Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013

Untitled note


Coming back to hometown later than many people in these holidays helps me find out something important. When you feel like being left by majority, you have more space to think and look back yourself.
After a time participating a recruitment programme, I find out more about where I am and what I want to do. In additions, I also realize what attribution, quality or skill that I am lack of.
Is the taste of failure bad?
Yep, it's very hard to accept and always a very sad experience to me whenever I fail a position that I love and have passion on.
However, it's a good lesson for me who want to work in a different field from my major in university. You have to have enough knowledge and skills before you affirm that you can completely deal with this job to recruiters. I should have known that.
A little bit of regret for the naive of a fresh graduate.
I just keep telling myself that keep on pushing and don't lose faith. Smile and live. Grow strongly and bravely. Work smart and be calm. Think critically and determinedly. Be persistent.
Sigh and take a deep breathe. A heavy heart need a refresh immediately. My desire need to be charged fully and also my mind.
It does rain right now, in Hanoi. Cold and empty...

Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

Don't give up




After finishing an English lesson in center, as usually, I return home with a head full of thinking...
I have asked myself so many times the same question "Can I make it?". I have never truly believed in myself even one time.
I am not confident at all. As a consequence, I always depend on luck. So stupid. 
Sometimes, I wish I could be more brave and don't fear of anything. But there are so many things that can be obstacles to me. I don't know why I am always afraid of many things which I don't know exactly.
I am on the way of making my dream come true. The dream of going out of this country to find a new sky, expand my knowledge and experience many things that I've only seen in mass media.
I know that my family can't affort to pay for my course if I study abroad. That's why I'm looking for a 100% scholarship. It's very difficult. I know.
The first step I take is learning English to get a IELTS certificate. My aim is 7.5/9. Am I a dreamer? No, I am sure that I can do it. 
Meanwhile, after building a new house, my family are facing some money debts, so the shortage of money are always a problem. In the process of getting a master scholarship, there are many steps that need money, maybe all. The problem is that I can't ask my parents for money anymore. How can I do that when my family is in a big debt and earning money are so difficult today. Because of the economics crisis in Vietnam, my mother can only receive by a half of her payment in 2 years ago. In addition, the inflation is too high that makes every products and services become more expensive. As a result, my family expenditure has to be cut off a lot and the quality of our life has been decreased rapidly. I can deeply feel the sadness in my mother's face and my dad's long sigh and completely understand the family finance pressure in my parents' shoulders.
I can't make them feel more heavy anymore. So I decide to do it by myself.
I will borrow money and will return it after I get the scholarship. The price of some steps are high but if you look further, the things you can get is 100 times bigger than it. It is, absolutely, deserved to invest in.
I don't want to be a dreamer. I want to be Ms. Dream Comes True \m/ Fighting!

Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013

While we were young

Dear everyone,
I have been thinking for so long about the future, the person that I will become and until now I still cannot find out the answer.
Life always changes.
Even you have a perfect plan, it still can change. You can not know what will happen tomorrow. So just live and feel the life when we are still young.
I am in the most beautiful period time of my life. I am 22 years old and I'm still young.
Young person can do anything. Crazy, careless, innovative, stupid,...We fall as much as we can possibly imagine.
We both know that there are things that we cannot do when we are over the youth.
Youth is like a rain. Even you are wet, you still want to come back one more time.
But the truth is time can never go back. You are getting older and older every single day. Youth is priceless but how many people can realize how valuable it is?
In Vietnamese, and in many countries in the world, I see many young person are wasting their life. Just a second, I think "What's wrong with the world?". If we see this picture in a closer perspective, in Vietnam society, ethic is seriously declined as the economy. Nowadays, you can easily find an article about the decline of ethic of young people such as children kills parents for money, murders, inhuman robberies, drugs, rapes... everywhere.The more I see, the more I feel sad. We are living in a world where money is put above love. Young people now seems to be more pragmatic and heartless. They can laugh, kiss and love each other today, and tomorrow they can be strangers, maybe.In the modern world, love or fairy tales do not exist and kids now are taught how to survive in a world that you can be hit to death from your back anytime you lose attention.
But,
I still believe that the world can become better. Even it is fragile, I still want to believe. It's very very hard to change a broken system, but we can remove it and replace it by new one, a better one. Someday, it will happen ...