Xem đi xem lại bộ phim này có lẽ cũng đã cả chục lần, thường xem đi xem lại những đoạn mà mình thích nhất. Đã tự nhủ rằng sẽ viết một bài cảm nhận về phim, nhưng có lẽ nói là cảm nhận thôi thì chưa đủ, mà thực sự mình đã "cảm" bộ phim này.
Từng nhân vật được khắc họa một cách tuyệt mĩ không chỉ là vẻ đẹp bên ngoài mà còn là sự xuất sắc của diễn viên. Riêng ánh mắt và biểu cảm gương mặt của Phùng Thiệu Phong khi diễn Lan Lăng Vương có lẽ là điều mà mình cảm thấy yêu nhất và nhớ nhất. Mình thực sự đã "yêu" một Lan Lăng Vương như thế, oai dũng ngoài chiến trường, dịu dàng bên người yêu, lúc mạnh mẽ và chín chắn, lúc lại cực kì trẻ con và đáng yêu đến mức ngốc nghếch. Lan Lăng Vương mà Phùng Thiệu Phong thể hiện trong phim thực sự rất đa dạng chứ không chỉ là một chàng tướng quân, một vị vương gia. Chàng có tất cả cảm xúc của một nam nhân lần đầu thật sự bị động lòng sâu sắc vì một người con gái <3 Chàng biết yêu, biết giận, biết ghen, biết làm nũng, biết bày trò, biết chăm sóc, biết tâm ý của người mình thương yêu, chàng luôn quan tâm tới cảm nghĩ của Tuyết Vũ, luôn lo lắng cho nàng, luôn muốn bảo vệ nàng dù phả hi sinh cả tính mạng (dù thực sự tôi nghĩ chàng quá ngốc!). Với một người tài đức vẹn toàn như vậy mà phải làm quân thần dưới trướng của những kẻ vô dụng như Hoàng đế Cao Vĩ thì thật sự quá lãng phí! Xem phim xong tôi vẫn cứ trách, giá mà chàng đứng lên giành lấy giang sơn, thì có lẽ phim đã không có một kết cục buồn thảm như thế. Nhưng vì tuân theo lịch sử, mà nước mắt của biết bao nhiêu khán giả lại một lần nữa phải rơi, và trong đó có tôi!
Dương Tuyết Vũ - vốn là một nhân vật hư cấu trong lịch sử. Sự xuất hiện của nàng đã làm thay đổi số mệnh của Lan Lăng Vương. Một Dương Tuyết Vũ - từ khi sinh ra đã rời xa thế tục, ẩn mình trong ngôi làng của Vu tộc cùng với bà nội, vốn là người thừa kế duy nhất khả năng nhìn thấu tương lai. Nàng đam mê khám phá, chế tạo những điều mới lạ và thật sự là một cô gái có tấm lòng lương thiện, tâm hồn trong sáng như tuyết. Tên của nàng cũng có nghĩa là cơn mưa tuyết đến từ bầu trời và nàng được gọi là Thiên nữ. Đối với tôi, nàng thực sự là một Thiên nữ chẳng phải bởi nàng có phép màu mà chính là từ con người và tấm lòng nàng - xứng đáng là một Thiên nữ được vạn người yêu quý. Chưa có một bộ phim nào mà khiến tôi yêu toàn bộ các nhân vật chính trong đó như Lan Lăng Vương. Thường khi xem phim, chỉ nam chính hoặc nữ chính khiến tôi thật sự yêu quý, người còn lại tôi sẽ vẫn cảm thấy có gì đó không xứng. Nhưng với Lan Lăng Vương, tình yêu của hai người quá trọn vẹn khiến con người hay phán xét chê bai như tôi chẳng hề có lấy một milimet để chen vào.
Có chăng chỉ là tôi tiếc, tiếc cho Vũ Văn Ung mà thôi.
Chàng - Vũ Văn Ung - Hoàng đế Chu quốc, một người trí-dũng-mưu-tình đều vẹn toàn. Tình yêu của Vũ Văn Ung đối với Dương Tuyết Vũ trong phim khiến người xem vừa ngưỡng mộ vừa đau xót. Khi nhìn thấy chàng không ngại tính mạng đi tìm thuốc cho Tuyết Vũ dù người cũng đang bị thương hay khi chàng không chút do dự sẵn sàng tự chém mình để cứu Tuyết Vũ, trái tim tôi như đau thắt lại. Ánh mắt cương quyết lúc ấy của Vũ Văn Ung cũng sắc nét và sâu rộng như tình yêu của chàng, một tình yêu đầy cao thượng. Biết lấy từ ngữ như thế nào để miêu tả được hết cảm xúc của tôi đối với tình yêu ấy, sự ngưỡng mộ đối với con người ấy. Chàng có lẽ là người khiến tôi nuối tiếc nhất trong phim chứ không phải Cao Trường Cung. Một vị hoàng đế anh minh, mưu trí hơn người lại cũng là một người chú, người cha có tình cảm hết mực. Hãy cứ nhìn sự yêu thương của chàng cho Trinh Nhi thì biết chàng sẽ là một người cha tốt như thế nào. Chỉ tiếc, Dương Tuyết Vũ đã dành hết tình cảm cho Lan Lăng Vương mà không thể nhìn thấy tình yêu của chàng mà thôi.
Ba con người ấy đã khắc họa một cách sống động và đầy cảm xúc tình yêu trong Lan Lăng Vương theo cái cách mà tôi nghĩ là đã chạm tới được sâu thẳm trái tim của người xem. Là do tôi qua đa cảm, hay thực sự bộ phim đã khiến trái tim tôi thổn thức không yên bao ngày qua? Mỗi khi trong tôi cảm thấy cần được xoa dịu bởi những điều đẹp đẽ, tôi lại tìm đến với Lan Lăng Vương chỉ để nhìn thấy ánh mắt trìu mến của Tứ gia dành cho Tuyết Vũ, những giây phút hạnh phúc ngắn ngủi mà đôi uyên ương được ở bên nhau. Và lúc ấy tôi thầm ước, giá như những điều tốt đẹp ấy cứ tiếp diễn mãi mãi.
Ở đây tôi không nhắc đến Trịnh Nhi, nhân vật đã và sẽ gây nên cái kết bi thảm cho Lan Lăng Vương, không phải bởi vì cô ấy là nhân vật phản diện hay cô ấy ác độc, chỉ đơn giản bởi vì tình yêu của cô gái ấy nhuốm một màu sắc của sự ích kỷ, của độc chiếm, của dã tâm và tranh giành, bất chấp thủ đoạn để đoạt được điều mà mình muốn. Nên tôi sẽ không nhắc đến tình yêu ấy trong bài viết này.
Kết
Lan Lăng Vương có lẽ sẽ là một bộ phim mà tôi sẽ còn tiếp tục xem đi xem lại nhiều lần nữa bởi những cảm xúc chân thực hiếm có mà nó mang lại. Bộ phim thật sự là một gia vị sống động cho cuộc sống, đem tới những cung bậc cảm xúc mãnh liệt cho người xem, cũng mang đến nhiều bài học đáng quý và một bức tranh đầy mê hoặc và cuốn hút về một câu chuyện lịch sử đầy màu sắc huyền bí.
To be continued...
P/s: Dở dở ương ương, nhiều đường khó nói...



.jpg)

